Thông tin

TRA CỨU TÀI NGUYÊN

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

HÔM NAY

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • GIAODIEN

    HÃY CHO NHAU

    Hãy trao cho nhau muôn ngàn yêu dấu. Hãy trao cho nhau hạnh phúc lẫn thương đau...

    QUÊ HƯƠNG - ĐẤT NƯỚC

    Ảnh ngẫu nhiên

    Film_6_The_gioi_tu_nhien.flv Mungxuan.swf Happy_new_year.swf The_Make_A_Difference_Movie__Teddy_Stallard__Miss_Thompson_Story_on_Vimeo.flv Nhungchiecdinh.flv Hinh_thanh_tich_cach_cua_tre.flv 13393025_1827047124183328_1226617222_n.jpg BannerPT.swf 115.jpg 420.gif Degiocuondi.swf CA_BIET_DI.jpg Luu_hoa_ki.jpg 153.jpg BAO_GIO_TA_GAP_LAI_TA.jpg 1333068034_em_khong_doi_nua.jpg Diphylleiagrayi.jpg Lan_truyen_xung__o_noron_co_bao_Mielin.flv Loi_cam_on_cua_Xuan_Sang.swf Cuc.jpg

    ******

    Đừng bao giờ cau mày hay nhăn mặt, thậm chí cả khi bạn buồn, vì có ai đó yêu bạn chỉ vì nụ cười của bạn thôi... Quan trọng không phải là Ta có bao nhiêu người biết Ta, mà là khi Ta đi xa có bao nhiêu người nhớ ta. Đã biết Vô thường XIN ĐỪNG PHIỀN MUỘN......

    HÃY CHUNG TAY CHO MÔI TRƯỜNG!

    VẤN ĐỀ BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG LÀ NHIỆM VỤ CỦA MỌI TỔ CHỨC, MỌI QUỐC GIA VÀ CỦA MỖI CÁ NHÂN CHÚNG TA. BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG KHÔNG CHỈ THỂ HIỆN TRÌNH ĐỘ TRI THỨC, HIỂU BIẾT CỦA BẠN MÀ CÒN THỂ HIỆN Ý THỨC VÀ NHÂN CÁCH CỦA BẠN!
    Gốc > TRANG THƠ > Đến Với Bài Thơ Hay >

    Cần một người mua dùm viên kẹo (2) -Thơ Nguyễn Phong Việt

    g1_500

    Vì ngày mai vẫn chưa thể bắt đầu 
    vì mình khóc cho mình trong cuộc đời này dường như vẫn chưa đủ lâu? 

    Thà một lần chết đi để rồi từ đó về sau 
    gặp lại một con người đã không còn trong ký ức 
    gặp lại một nỗi đau mà vẫn vui như chưa bao giờ biết được
    gặp lại một tiếng cười mà trong lòng không cần phải cay đắng 
    dù có phải đối diện nhau… 

    Đến sống như một người bình thường mà cũng thành ước mơ thì phải hỏi làm sao 
    những điều giản đơn cuối cùng cũng cần mặc cả 
    chọn lặng im hay chọn ồn ào đều là cách lựa chọn trả giá 
    không đi tiếp được thì cách tốt nhất là quị ngã 
    chỉ vậy thôi… 

    Chỉ ngồi một mình rồi cắn răng để nước mắt chảy thành lời 
    đừng cố sức cho những điều mình không thể 
    đừng viển vông tin vào yêu thương có thể làm cho con người ta mạnh mẽ 
    đừng cố thở khi hơi thở chỉ khiến cho con người ta vật vã 
    đừng ngoan cố tìm ra thiên đường lúc trong tim mình toàn là đổ vỡ 
    chấp nhận đi… 

    Nhìn ra con người thật của mình để trả lại hết những hoài nghi 
    có mấy ai mang trên vai mình sứ mệnh của may mắn 
    mình cũng giống cả triệu người oán hờn cuộc sống 
    oán hờn nơi sinh ra, oán hờn nơi lần đầu tiên nhận ra… hạnh phúc 
    rồi day dứt cả một đời… 

    Có thể chết đi cũng là một niềm vui với những ai không thể tồn tại theo cách của một con người 
    không chấp nhận đớn đau làm cho trái tim mình yếu ớt 
    không chấp nhận sự bình yên chỉ kéo dài đúng một quãng đời rồi tạo ra vực thẳm 
    không chấp nhận những người mình yêu thương lại từ chối mình như một người lạ lẫm 
    không chấp nhận bản thân mình thật ra đâu tốt gì hơn những người đã làm mình khóc 
    mình cũng giống như ai… 

    Cũng cần một viên kẹo ngậm để cay đắng tan trên đầu môi 
    cần một khoảnh khắc được thấy mình hồn nhiên như ngày chào đời ngơ ngác 
    cần một niềm tin đến từ một người chưa hề biết trước 
    cần một chiếc áo, một chiếc quần… mặc vào để mình được là mình nhất 
    cần một cái nhìn công bằng với số phận 
    vì mình đã đi qua được lẻ loi… 

    Khi mua một viên kẹo cho ai đó 
    hãy nhớ hỏi họ có cần thêm một tiếng cười…!

    maxresdefault_500

     

    Nhắn tin cho tác giả
    Võ Thị Phương Thanh @ 19:28 28/09/2016
    Số lượt xem: 445
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Có những khoảnh khắc trong cuộc đời này ta phải chấp nhận mình là kẻ vô ơn! 
    Để thấy viên kẹo người mua cho ta không còn ngọt nữa 
    Để thấy yêu thương vụt qua như một cơn gió thoảng 
    Bão tố đầy trời khi người đã không còn bên ta. 

    Làm sao để được tan ra giữa biển tình yêu dậy sóng 
    Yêu thương chân thành cũng phải trả giá bằng những đau thương 
    Bởi có những con đường ta phải đi một mình trên đó 
    Không một bóng người, không một cái nắm tay. 

     
    Gửi ý kiến

    TRỒNG THÊM MỘT CÂY XANH LÀ THÊM MỘT HÀNH ĐỘNG VÌ MÔI TRƯỜNG