TÌNH YÊU VÀ CUỘC SỐNG

""

Bạn có thể đặt chuông báo thức đồng hồ. Nhưng thời gian cứ lặng lẽ trôi, bạn sẽ phải tự đánh thức mình thôi...

TRA CỨU TÀI NGUYÊN

Thành viên trực tuyến

5 khách và 0 thành viên

GIAODIEN

HÃY CHO NHAU

Hãy trao cho nhau muôn ngàn yêu dấu. Hãy trao cho nhau hạnh phúc lẫn thương đau...

QUÊ HƯƠNG - ĐẤT NƯỚC

Ảnh ngẫu nhiên

Film_6_The_gioi_tu_nhien.flv Mungxuan.swf Happy_new_year.swf The_Make_A_Difference_Movie__Teddy_Stallard__Miss_Thompson_Story_on_Vimeo.flv Nhungchiecdinh.flv Hinh_thanh_tich_cach_cua_tre.flv 13393025_1827047124183328_1226617222_n.jpg BannerPT.swf 115.jpg 420.gif Degiocuondi.swf CA_BIET_DI.jpg Luu_hoa_ki.jpg 153.jpg BAO_GIO_TA_GAP_LAI_TA.jpg 1333068034_em_khong_doi_nua.jpg Diphylleiagrayi.jpg Lan_truyen_xung__o_noron_co_bao_Mielin.flv Loi_cam_on_cua_Xuan_Sang.swf Cuc.jpg

Chào mừng quý vị đến với BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG - Võ Thị Phương Thanh.

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

HÃY CHUNG TAY CHO MÔI TRƯỜNG!

VẤN ĐỀ BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG LÀ NHIỆM VỤ CỦA MỌI TỔ CHỨC, MỌI QUỐC GIA VÀ CỦA MỖI CÁ NHÂN CHÚNG TA. BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG KHÔNG CHỈ THỂ HIỆN TRÌNH ĐỘ TRI THỨC, HIỂU BIẾT CỦA BẠN MÀ CÒN THỂ HIỆN Ý THỨC VÀ NHÂN CÁCH CỦA BẠN!
Gốc > TRANG THƠ > Đến Với Bài Thơ Hay >

Đã đi qua nhớ thương - Thơ Nguyễn Phong Việt

Chúng ta có niềm tin đi đến cuối đất cùng trời dù có phải trả giá

nhưng cuộc đời... luôn có nhiều ngã rẽ!

*

Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ

mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa

ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ

những luống hoa hồng vàng rạng rỡ

đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ

mọi điều ước ao?

*

Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau

chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ

đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ

và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ

đơn giản là ghét - thương...

*

Những buổi sáng thức dậy khi chúng lớn dần lên

sẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng đến ầm ĩ

sẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩ

sẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗi

không cần sống với chua cay…

*

Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây

những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt

những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản

những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn

nêm vào những bình yên…

*

Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ chờ được đặt tên

để người định nghĩa lại hạnh phúc

để so đo thiệt hơn những mất mát

để lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhất

biết cách làm tổn thương…

*

Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng

cửa sổ, lối đi…phải khép lại

những vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãi

những tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấy

và người bước đi…

*

Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay

nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác

nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt

nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát

dù đau đến xanh xao…

*

Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?

 

23/1/2009

Nguyễn Phong Việt


Nhắn tin cho tác giả
Võ Thị Phương Thanh @ 03:22 05/01/2013
Số lượt xem: 4670
Số lượt thích: 0 người
Avatar

Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay

nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác

nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt

nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát

dù đau đến xanh xao…

Avatar

Phong Việt chia sẻ cảm xúc 'đi qua thương nhớ'

Tập thơ mới được mở đầu bằng lời thủ thỉ: 'Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?' làm nao lòng trái tim nhiều người trẻ.

“Đi qua thương nhớ” là tập thơ quy tụ hầu hết tác phẩm của Nguyễn Phong Việt đã đăng tải trên Facebook cùng những bài thơ chưa từng công bố. “Đi qua thương nhớ” mang hơi hướm của một câu chuyện kể. Những câu thơ như những lời thủ thỉ nhỏ nhẹ nhưng lại “vỡ” trong ta rất nhiều điều về cuộc sống, tình yêu.

Nhà thơ Nguyễn Phong Việt ký tặng độc giả.

“Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?” - câu thơ xuất hiện ngay trang bìa cuốn sách như chìa khóa dẫn dụ vào thế giới thơ Phong Việt. Và câu trả lời nằm trong những câu chữ da diết:

“Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ
mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa
ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ
những luống hoa hồng vàng rạng rỡ
đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ
mọi điều ước ao?…”

Chia sẻ trong buổi ra mắt sách tại Hà Nội, nhà thơ Phong Việt cho biết: "Như nhiều người đã nói, tập sách này của tôi mang ý nghĩa lưu giữ những kỷ niệm và ký ức của họ nên chuyện có bài mới hay không có bài mới không quan trọng lắm. Quan trọng là họ được cầm trên tay một cuốn sách - như một món quà - dành tặng cho cảm xúc của những người đã và đang yêu”.

Nhà thơ Nguyễn Phong Việt ký tặng độc giả.
Nhà thơ Nguyễn Phong Việt ký tặng độc giả.

Trình diện bạn đọc trong tháng 12/2012, tập thơ như một món quà ý nghĩa dịp Giáng sinh, trong mùa gió lạnh - mùa mà con người ta cần hơn ký ức, cần hơn những bàn tay ấm, yêu thương, mùa mà chỉ một chút xao xác của buổi chiều đầy gió cũng khiến ùa về trong ta nhiều thương nhớ. Lựa chọn đúng thời điểm phát hành, với những lời thơ dễ chạm vào trái tim người trẻ, chỉ trong 10 ngày, tập thơ đã bán được 3000 bản sách giấy. Trên facebook, không ít bạn trẻ trích dẫn thơ Phong Việt, như cái cớ để chia sẻ một chút chống chếnh của lòng giữa những ngày đông. Với sức lan tỏa nhanh chóng và rộng rãi, “Đi qua thương nhớ" của Phong Việt góp phần chứng minh thơ vẫn có sức sống mãnh liệt bằng vẻ đẹp riêng giữa thời đại con người ta sống nhanh, sống gấp.

Sau buổi ra mắt, giao lưu và ký tặng sách tại Hà Nội chiều ngày 29/12, vào trung tuần tháng 1/2013, Nguyễn Phong Việt sẽ có một buổi giao lưu, ký tặng sách dành cho bạn đọc tại TP HCM.

Song Ngư
Theo VNE
Avatar

Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ
mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa... 

DA DIẾT THIỆT...

Avatar
LÀ NHỮNG KHI....
 

 

Là những khi mệt mỏi mà không dám cúi xuống vì sợ đánh rơi một giọt nước mắt
là những khi cô đơn mà không dám nói ra một lời vì sợ trái tim mình tan nát
là những khi bình yên mà không biết làm cách nào giữ trên môi một tiếng cười thanh thoát
là những khi ngơ ngác không biết mình là ai...
*
Chúng ta đến trong cuộc đời và điều đầu tiên xin từ chối là những đắng cay
bản năng đâu dạy cho con người biết yêu thương những mất mát
nên đi qua một bình minh thì cảm ơn một bình minh vừa tắt
đi qua một ngày mưa thì cảm ơn một ngày mưa nhiều mây xám
sống như mong muốn sống thật lòng!
*
Cứ đưa bàn tay ra mà không cần biết ai đó nắm được không
sẽ thấy mình sao tự nhiên gần gũi quá
mặc những người thân quen cố giấu vào trong sự xa lạ
hay người xa lạ cố giấu vào trong những nghi ngờ vội vã
có khác gì nhau…
*
Nhưng những vết thương thật sự chỉ đến từ phía sau
lúc nhìn thấy người ta cần trong đời bằng một cái nhìn lén
lúc gương mặt ta tin sẽ mang đến trong đời ta hạnh phúc đã nhìn về một hướng khác
lúc tình yêu của một con người ta yêu giờ được một người không phải ta giữ chặt
thì biết phải làm sao?
*
Để rồi có những khi đớn đau mà không dám làm phiền đến lòng bao dung một chút nào
rồi có những khi lặng im xem như lòng mình đã chết
rồi có những khi ngồi mãi bên hiên nhà như một người lữ khách
rồi có những khi cứ mong cuộc đời chỉ toàn là đêm trắng
để dần sẽ quen…
*
Chúng ta đã bước đi trong cuộc đời và tiếp nhận những đổi thay
sao vẫn muốn tin tình yêu là bất biến
mỗi phút giây đi qua có biết bao nhiêu lần là những cuộc đưa tiễn
vậy mà cả quãng đời đi qua ta đứng hoài trong phần đời hối tiếc
không nỡ rời xa…
*
Chỉ là bão giông đó là thứ chúng ta phải trải qua
khóc một lần rồi thêm một lần nữa
mất một lần rồi thêm một lần mất hơn như thế
không sớm thì muộn thôi…
*

Có khi hãy để cho cuộc đời vay trước chúng ta những niềm vui!

Avatar

Cần một người mua dùm viên kẹo

Có những khoảnh khắc trong đời không ai ngờ trước được 
và ta buông tay 
là vĩnh viễn... 

Chẳng phải chính cuộc đời đã kéo ta đến sát bờ vực 
chẳng phải những hơi thở cũng bị lấy mất khi ta đang thoi thóp 
chẳng phải thế gian đã quá chừng ác độc... 
từ chối những tháng ngày ta cố sống tốt hơn? 

Ta cần một bờ vai để biết nói lời cảm ơn 
cần một người ngồi bên cạnh để nghe ta khóc 
cần một người mua dùm viên kẹo ngậm cho vơi bớt những cay đắng 
cần một người nắm tay và chỉ dùm ta một con đường khác 
giữa bóng đêm... 

Ta không hề muốn mất đi cảm giác ngửa mặt mình đón những giọt mưa đến hỏi thăm 
mỗi sáng vùi mình trong chăn và thèm một tách choco nóng 
những lần nhìn thấy những hạt mầm tách mình ra khó nhọc 
nhớ những hoàng hôn ngoài kia 
và ghét những ngày ẩm thấp 
biết bao nhiêu... 

Sẽ là hạnh phúc nếu ta có cơ hội để chọn lựa gạt bỏ hết khổ đau 
ta sẽ chọn mặc quần jean và áo sơ-mi đi ra phố 
ta sẽ chọn mỉm cười với tất cả những người đã yêu thương ta lẫn từ bỏ 
ta sẽ chọn một quán cóc để ngồi với những người xa lạ 
ta sẽ chọn đi bộ sau một ngày mệt lả 
để thấy mình bớt lạc lõng với mọi người 

Ta không chọn nơi sinh ra nên đã chọn cách kết thúc một cuộc đời 
vào giây phút thấy thương mình như đứa trẻ 
chỉ muốn được ai đó ôm vào lòng cho mình khỏi quị ngã 
nhưng có những yêu thương cũng bắt ta phải trả giá 
đến tận cùng... 

Có những khoảnh khắc trong cuộc đời này ta phải chấp nhận mình là kẻ vô ơn!

6-10-2008

Nguyễn Phong Việt
Avatar

Có những khoảnh khắc trong đời không ai ngờ trước được 
và ta buông tay 
là vĩnh viễn... 

....chỉ muốn được ai đó ôm vào lòng cho mình khỏi quị ngã 

nhưng có những yêu thương cũng bắt ta phải trả giá 
đến tận cùng... 


Avatar

Cứ ngồi lặng im thế, và khóc …

- Nguyễn Phong Việt -

Giữa những ngập tràn của bóng đêm 
giữa những yêu dấu đã vỡ vụn trong tay mình 
ta cứ ngồi lặng im thế, và khóc…

Không thể nói với ai điều mà ta ngỡ là vĩnh viễn 
không thể nói với ai về thứ tình yêu mà ta đã từng thề chẳng bao giờ hối tiếc 
không thể nói với ai rằng trái tim ta thật ra chỉ còn mang hình hài của đất cát 
không thể nói với ai những gì sót lại trong cuộc đời ta có khi tệ hơn cả giọt nước mắt 
biết làm ấm lòng vào giây phút đớn đau…

Ta cứ ngồi lặng im thế như chưa được một người hứa về ngồi khóc bên cạnh nhau 
cõng lên vai giùm những muộn phiền của đêm nào thức trắng 
tách ra nỗi đau nào hồn nhiên, nỗi đau nào trĩu nặng… 
rồi đặt lên chăn gối một viên đá ướp lạnh 
những giấc mơ thiếu vắng tiếng cười…

Biết rằng sẽ nợ đôi bàn tay vào khoảnh khắc bất động với đôi vai 
bỏ mặc cho gương mặt người câm nín 
như pho tượng chỉ chờ được hồi sinh mà chờ mãi không đủ đầy được cảm xúc 
rồi tuyệt vọng hóa thân vào một kiếp khác 
để oán ghét chính bản thân mình!

Những gì còn sót lại trong dáng ngồi ấy chỉ là đường nét của nỗi cô đơn 
vẽ bằng hơi thở dài ngơ ngác 
làm sao hiểu con người của ngày hôm nay thật ra đâu còn gì là đơn giản 
sống một quãng đời nhiều lo toan mà lo toan nào cũng dành cho người khác 
đã phải quên mất mình…

Ta cứ ngồi lặng im thế rồi sợ hãi khi nghĩ đến giây phút đứng lên 
lúc trong lòng không còn gợn sóng 
ta cười nói hồn nhiên ngoài kia bằng một bộ mặt lạnh lùng nhất 
ta yêu thương theo cách của những người sinh ra không hề có tuyến nước mắt 
ta từ chối cuộc đời ta…

Từ muôn trùng kí ức ta vẫn đủ mười ngón tay để chìa ra 
nhưng rồi biết đã như người đuối sức 
không thể nắm giữ dù chỉ là giản đơn như một sợi tóc 
phải chờ đợi đến khi trái tim rời bỏ từng phần tình yêu trên chiếc bóng 
ta mới dám nhận lại mơ ước bình thường…

Được ngồi lặng im thế, và khóc… 
cho tất cả những yêu thương!


Avatar

Em cũng thích đọc thơ Phong Việt đó. hihi. Chị tặng em vài bài đi. Không biết ngượng

Phong Việt hồi xưa học trường ĐH của em bây giờ đấy.

Avatar

CHÚC CÔ PHƯƠNG THANH NGÀY CUỐI TUẦN TRÀN NGẬP TIẾNG CƯỜI HẠNH PHÚC !

Photobucket

Photobucket

Avatar

Cô cảm ơn PT ghé thăm! cô chúc em mọi sự như ý nhé! Bài thơ rất tâm trạng em nhĩ!

 
Gửi ý kiến

TRỒNG THÊM MỘT CÂY XANH LÀ THÊM MỘT HÀNH ĐỘNG VÌ MÔI TRƯỜNG