TÌNH YÊU VÀ CUỘC SỐNG

""

Bạn có thể đặt chuông báo thức đồng hồ. Nhưng thời gian cứ lặng lẽ trôi, bạn sẽ phải tự đánh thức mình thôi...

TRA CỨU TÀI NGUYÊN

Thành viên trực tuyến

5 khách và 0 thành viên

GIAODIEN

HÃY CHO NHAU

Hãy trao cho nhau muôn ngàn yêu dấu. Hãy trao cho nhau hạnh phúc lẫn thương đau...

QUÊ HƯƠNG - ĐẤT NƯỚC

Ảnh ngẫu nhiên

Film_6_The_gioi_tu_nhien.flv Mungxuan.swf Happy_new_year.swf The_Make_A_Difference_Movie__Teddy_Stallard__Miss_Thompson_Story_on_Vimeo.flv Nhungchiecdinh.flv Hinh_thanh_tich_cach_cua_tre.flv 13393025_1827047124183328_1226617222_n.jpg BannerPT.swf 115.jpg 420.gif Degiocuondi.swf CA_BIET_DI.jpg Luu_hoa_ki.jpg 153.jpg BAO_GIO_TA_GAP_LAI_TA.jpg 1333068034_em_khong_doi_nua.jpg Diphylleiagrayi.jpg Lan_truyen_xung__o_noron_co_bao_Mielin.flv Loi_cam_on_cua_Xuan_Sang.swf Cuc.jpg

Chào mừng quý vị đến với BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG - Võ Thị Phương Thanh.

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

HÃY CHUNG TAY CHO MÔI TRƯỜNG!

VẤN ĐỀ BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG LÀ NHIỆM VỤ CỦA MỌI TỔ CHỨC, MỌI QUỐC GIA VÀ CỦA MỖI CÁ NHÂN CHÚNG TA. BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG KHÔNG CHỈ THỂ HIỆN TRÌNH ĐỘ TRI THỨC, HIỂU BIẾT CỦA BẠN MÀ CÒN THỂ HIỆN Ý THỨC VÀ NHÂN CÁCH CỦA BẠN!
Gốc > Bài viết > BÀI VIẾT TỔNG HỢP >

BÀI GIÁO ÁN CỦA TÌNH THƯƠNG

    Hôm ấy là một ngày bình thường như mọi ngày, các học sinh đến trường bằng xe buýt; tiếng các em chào hỏi nói chuyện xôn xao khiến ngôi trường như náo nhiệt hẳn lên. Tôi nhìn lướt qua tập giáo án của mình một lần nữa và thấy mình đã sẵn sàng cho một ngày mới. Tôi tin rằng đó sẽ là một ngày tuyệt vời và lớp của tôi sẽ học được thật nhiều điều. Chúng tôi ổn định chỗ ngồi quanh bàn đọc sách và chuẩn bị cho giờ học đọc.

   Bước đầu tiên tôi soạn trong giáo án là kiểm tra vở bài tập xem các em đã làm xong bài chưa.Khi tôi đến gần Troy, em cúi thấp đầu xuống và đẩy quyển bài tập còn dang dở ra trước mặt tôi. Vì ngồi phía bên phải, em cố lùi người lại để tránh ánh mắt của tôi. Theo phản xạ, tôi nhìn vào quyển vở và bảo:

     - Troy, em chưa làm xong bài tập!Em ngước lên nhìn tôi bằng ánh mắt van nài tha thiết nhất mà tôi từng thấy nơi một đứa bé và nói:

    - Tối qua em không thể làm được thưa cô, vì mẹ em đang hấp hối.

  Tiếng khóc nức nở tiếp theo sau câu giải thích của em khiến cho cả lớp giật mình. Tôi bỗng thấy mình may mắn biết bao khi được ngồi bên em trong giây phút ấy. Tôi ôm Troy vào lòng, để đầu em dựa vào ngực tôi.

  Ai cũng hiểu cậu bé đang rất đau buồn, nỗi buồn lớn đến nỗi tôi sợ rằng trái tim bé nhỏ của em sẽ vỡ ra mất. Tiếng nấc của cậu bé vang lên khắp lớp học và những giọt nước mắt cứ thi nhau tuôn xuống trên gương mặt em. Các học sinh khác mắt rơm rớm ngồi lặng đi bất động.

   Buổi sáng hôm ấy, không khí im lặng thật nặng nề – không có âm thanh nào ngoài tiếng nức nở của Troy. Một học sinh vội đi tìm hộp khăn giấy, trong lúc đó tôi chỉ biết ghì chặt cậu bé vào lòng mình. Nước mắt em thấm ướt áo tôi. Không kìm được xúc động, tôi cũng khóc, nước mắt tôi rơi xuống đầu cậu bé.Tôi tự hỏi: “Mình phải làm gì đây cho một đứa trẻ sắp mất mẹ?” Và câu trả lời duy nhất đến với tôi vào lúc ấy là: “Hãy yêu thương cậu bé... cho em hiểu rằng em được quan tâm... và hãy khóc cùng em.”

   Tôi không thể làm gì hơn để giúp em vì đây là một biến cố quá lớn đối với một đứa trẻ như Troy. Cố ngăn lại dòng nước mắt của chính mình, tôi nói với cả lớp:

   - Cô và các em hãy cùng cầu nguyện cho Troy cùng mẹ của bạn ấy! Chưa từng có một buổi cầu nguyện nào trang nghiêm và nhiệt thành như thế! Sau một lúc lâu, Troy ngẩng lên nhìn tôi và nói:

     - Thưa cô, em sẽ không sao đâu.Cậu bé đã khóc cạn nước mắt và đã trút được phần nào nỗi đau trong lòng. Buổi chiều hôm ấy, mẹ Troy qua đời...

     Khi tôi đến dự đám tang, Troy chạy ngay ra đón tôi. Dường như em đã chờ tôi từ trước, dường như em đã mong tôi đến. Em ngã vào lòng tôi và ôm tôi một lúc lâu. Sau đó, như lấy lại sức mạnh và lòng can đảm, em dẫn tôi đến bên quan tài. Lúc đó cậu bé có thể nhìn thấy gương mặt của mẹ và đối diện với cái chết dù em chưa thể hiểu được bí ẩn của nó.Tối hôm ấy, trước khi đi ngủ tôi cảm ơn Chúa vì Người đã cho tôi sự sáng suốt để bỏ qua bài giáo án môn tập đọc để ôm một đứa trẻ đau khổ vào lòng bằng cả trái tim mình.

(Trích trong quyển “Tình thầy trò” – Nhóm Nhân văn dịch)

 


Nhắn tin cho tác giả
Võ Thị Phương Thanh @ 17:58 28/08/2011
Số lượt xem: 781
Số lượt thích: 0 người
Avatar

BÀI GIÁO ÁN CỦA TÌNH THƯƠNG

 
Gửi ý kiến

TRỒNG THÊM MỘT CÂY XANH LÀ THÊM MỘT HÀNH ĐỘNG VÌ MÔI TRƯỜNG