TÌNH YÊU VÀ CUỘC SỐNG

""

Bạn có thể đặt chuông báo thức đồng hồ. Nhưng thời gian cứ lặng lẽ trôi, bạn sẽ phải tự đánh thức mình thôi...

TRA CỨU TÀI NGUYÊN

Thành viên trực tuyến

3 khách và 0 thành viên

GIAODIEN

HÃY CHO NHAU

Hãy trao cho nhau muôn ngàn yêu dấu. Hãy trao cho nhau hạnh phúc lẫn thương đau...

QUÊ HƯƠNG - ĐẤT NƯỚC

Ảnh ngẫu nhiên

Film_6_The_gioi_tu_nhien.flv Mungxuan.swf Happy_new_year.swf The_Make_A_Difference_Movie__Teddy_Stallard__Miss_Thompson_Story_on_Vimeo.flv Nhungchiecdinh.flv Hinh_thanh_tich_cach_cua_tre.flv 13393025_1827047124183328_1226617222_n.jpg BannerPT.swf 115.jpg 420.gif Degiocuondi.swf CA_BIET_DI.jpg Luu_hoa_ki.jpg 153.jpg BAO_GIO_TA_GAP_LAI_TA.jpg 1333068034_em_khong_doi_nua.jpg Diphylleiagrayi.jpg Lan_truyen_xung__o_noron_co_bao_Mielin.flv Loi_cam_on_cua_Xuan_Sang.swf Cuc.jpg

Chào mừng quý vị đến với BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG - Võ Thị Phương Thanh.

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

HÃY CHUNG TAY CHO MÔI TRƯỜNG!

VẤN ĐỀ BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG LÀ NHIỆM VỤ CỦA MỌI TỔ CHỨC, MỌI QUỐC GIA VÀ CỦA MỖI CÁ NHÂN CHÚNG TA. BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG KHÔNG CHỈ THỂ HIỆN TRÌNH ĐỘ TRI THỨC, HIỂU BIẾT CỦA BẠN MÀ CÒN THỂ HIỆN Ý THỨC VÀ NHÂN CÁCH CỦA BẠN!
Gốc > CÓ THỂ BẠN MUỐN BIẾT > GIÁO DỤC >

Dạy con kiểu Nhật: Cuộc “viễn du” đầu tiên của trẻ

Ngày hôm qua, con gái tôi (11 tuổi) xin phép mẹ được tự mình làm cuộc “viễn du” nho nhỏ bằng xe đạp với em hàng xóm Akane - 9 tuổi. Các con sẽ mang theo bữa ăn trưa và đi tới chiều.

Hai chị em bàn bạc và chuẩn bị cả tuần liền. Con in bản đồ thị trấn ra và cùng em Akane thảo luận đường đi, sẽ xem cái gì, ăn trưa ở đâu, ghé cửa hàng nào “mua sắm”… Đồ đạc mang theo như tấm trải, sách báo để đọc, đồ chơi , khăn ướt và khăn khô để giữ vệ sinh, áo mưa, ô cán gập… được cho vào ba lô sẵn. Mỗi chiều đi học về, 2 chị em lại tíu tít qua nhà nhau chụm đầu xem bản đồ, bàn bạc kể hoạch chuyến đi, những dự định.

Chắc có lẽ thời gian tuần đó trôi chậm lắm nhưng rồi ngày chủ nhật cũng tới. Sáng sớm, em Akane qua nhà, 2 chị em tự mình chuẩn bị hộp cơm mang theo: xúc xích, trứng cuộn, cơm nắm, táo cắt miếng nhỏ cho dễ ăn, bông cải xanh luộc. Cả hai đều mang theo chút đỉnh “lộ phí” từ hộp tiền tiêu vặt hàng tháng.

Em Akane mượn mẹ điện thoại di động. Hai chị em 2 ba lô nhỏ trên lưng, dắt xe đạp tiến ra đường. Dự định sẽ đi trong phạm vi 3 km, tới bờ sông Shingashi thì ghé ngôi chùa ven sông để cầu nguyện cho chị Lilia của bé Akane được khỏi bệnh.

Hai chị em thỉnh thoảng gọi điện thoại về cho các bố mẹ biết đã đi tới đâu, đang làm gì. Con luôn nói: “Mọi thứ đều ổn mẹ à, vui lắm!”. Khi ăn cơm trưa trong công viên, con chụp hình gửi về cười toe toét.

Chiều tới, 2 chị em trở về. Con mua kẹo cho em, và còn rất đàn chị, mua cho em Akane một cuốn sổ tay nhỏ giá 105 Yên để làm kỷ niệm “vì con là chị, con muốn chăm sóc em cho em vui”! 

Em bé hàng xóm Akane (9 tuổi)

Mẹ nhớ mãi một ngày mùa xuân ấm áp, con gái đã tự mình tổ chức và thực hiện chuyến đi chơi xa đầu tiên trong cuộc đời. Chuyến đi của con băng qua những cánh đồng vàng hoa bồ công anh, con ngồi ăn trưa dưới rặng anh đào bồng bềnh, con lướt trên những con đường lát nhựa êm êm...

Nhìn con chia quà cho em, dặn dò Akane cách dùng sổ tay, mẹ bâng khuâng nhớ chuyến đi xa đầu tiên của mẹ thời thơ ấu, có lẽ lúc đó mẹ bằng tuổi con.

Ngày Tết Tất niên, bà ngoại cho phép mẹ đi xe đạp tự mình mang đồ về quê cho bà nội làm mâm cỗ cúng Tết. Đường quê qua cơn mưa lầy lội, ướt át, mẹ bị ngã, cái thủ lợn bị lấm lem bùn đất đỏ, nhưng bà nội rất vui vì mẹ đã có thể tự mình đi xa như thế. Mẹ nhớ ánh mắt long lanh mừng vui của bà nội lúc đó. Ánh mắt làm mẹ hiểu rằng hình như mẹ đã lớn lên rất nhiều, đã có thể tự mình đi xa, có thể làm được nhiều thứ như người lớn…

Con đã rất vui với cuộc hành trình đó, con có lẽ cũng nghĩ rằng con đã lớn như mẹ, làm được điều mà trước nay chỉ có mẹ, bố và người lớn có thể làm. Mẹ cũng nghĩ thế, mẹ nghĩ con của mẹ đã lớn và mẹ phải cư xử với con như một người “có thể tự mình làm được nhiều thứ”, người đó vừa có cuộc hành trình xa tới tận... 3km khám phá bao thứ hay ho, và trở về bình yên, người đó không những tự bảo vệ mình mà còn bảo vệ, chăm chút cho em gái hàng xóm... làm cho em cũng được tận hưởng niềm vui của “cuộc viễn du đầu tiên”.

Rồi con sẽ dần lớn lên, con sẽ có bao cuộc hành trình xa ngái. Sẽ có những niềm thú vị hay điều thất vọng trên những chặng đường con tới, con qua cho dù mẹ, cũng như bao bà mẹ khác, chỉ mong con luôn được vui, êm ả tới lui trên những chặng đường...

Mẹ thường nghĩ, cuộc đời con người cũng là một cuộc hành trình…

Là mẹ của con, cũng như bao người me khác, mẹ chỉ mong con luôn được bình yên, khi đạt tới những khát khao, mơ ước của mình, nhưng có lẽ sự thật thì trên đường đời cũng sẽ có lúc con bị những cơn mưa bất ngờ, những bão giông không tránh khỏi… Sẽ có lúc con khóc vì đau đớn, cô đơn vì thất vọng... Nhưng hãy là và cũng mong con luôn có được người đồng hành ấm áp sẻ chia!

Hà Linh

(Gửi từ Nhật Bản)


Nhắn tin cho tác giả
Võ Thị Phương Thanh @ 14:40 22/06/2012
Số lượt xem: 1905
Số lượt thích: 0 người
Avatar

Mẹ thường nghĩ, cuộc đời con người cũng là một cuộc hành trình…

Là mẹ của con, cũng như bao người me khác, mẹ chỉ mong con luôn được bình yên, khi đạt tới những khát khao, mơ ước của mình, nhưng có lẽ sự thật thì trên đường đời cũng sẽ có lúc con bị những cơn mưa bất ngờ, những bão giông không tránh khỏi… Sẽ có lúc con khóc vì đau đớn, cô đơn vì thất vọng... Nhưng hãy là và cũng mong con luôn có được người đồng hành ấm áp sẻ chia!

Avatar

Cảm ơn PT đã ghé thăm...PT vào link sau nhé

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=0oy4Ucx0rS

Avatar

PT ĐÃ VÀO NGHE RỒI...BUỒN...

PT KHÔNG NGHE NHẠC BUỒN... TỪ LÂU LẮM... KHÔNG PHẢI KHÔNG CẢM NHẬN ĐƯỢC... MÀ LÀ SẼ LÀM MÌNH DỄ MẤT Ý CHÍ... DỄ QUY LỤY THÊM! HÃY MỈM CƯỜI VÀ VƯƠN NGƯỜI LÊN... ĐÓ LÀ ĐIỀU MÀ PT THƯƠNG LÀM...

CHÚC THẦY VUI HƠN NHÉ!

Avatar

Th, quên mất một điều:"Đừng bao giờ cau mày hay nhăn mặt, thậm chí cả khi bạn buồn, vì có ai đó yêu bạn chỉ vì nụ cười của bạn thôi..."

PT e....?

Avatar

HI, ĐÓ LÀ CÂU NÓI VĂN CHƯƠNG... NGAY CẢ KHÔNG AI THÈM NHÌN MÌNH... MÌNH CŨNG CƯỜI CHỨ...KHÔNG PHẢI CƯỜI ĐỂ AI ĐÓ YÊU...

CƯỜI ĐỂ SỐNG, ĐỂ MỘT NGÀY MÌNH TỒN AT5I CẢM THẤY NHẸ NHÀNG...

Avatar

Những ngày ở đây....nếu(cơn đau) cho phép...Th...nghe nhạc buồn và lang thang trên mạng...chỉ biêt vậy....để qua 1 ngày...

 

Avatar

HI... MÀ THẦ TẤN THANH BỆNH THẾ NÀO? KHÔNG CHIA XẺ ĐƯỢC SAO? THẦY ĐANG Ở SG HẢ? LANG THANG NET CŨNG ĐƯỢC... NGHE NHẠC CŨNG ĐƯỢC... NHƯNG ĐỪNG BUỒN... PHẢI CÓ NIỀM TIN... BAO NHIÊU NGƯỜI MONG ĐỢI MÀ... VỢ, CON... 

Avatar

Cảm ơn PT đã động viên...

Avatar

em thăm cô PT chúc cô hè vui

 
Gửi ý kiến

TRỒNG THÊM MỘT CÂY XANH LÀ THÊM MỘT HÀNH ĐỘNG VÌ MÔI TRƯỜNG