Chào mừng quý vị đến với BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG - Võ Thị Phương Thanh.
HÃY CHUNG TAY CHO MÔI TRƯỜNG!
Người đàn bà nhặt rác và cái sụp lạy của lương tâm
18 người đi qua, nhưng không ai dành một phút quan tâm cho cô bé 3 tuổi bị xe cán nằm bất động trên đường. Và nếu không có người thứ 19, có lẽ sinh linh bé bỏng ấy đã vĩnh viễn ra đi trong sự vô cảm đến vô lương của đồng loại.
Người thứ 19 ấy, một phụ nữ cao tuổi bình dị ở thành phố Phật Sơn giờ đây đã được cư dân mạng Trung Quốc coi như biểu tượng cho tình người trong cái thời buổi mà người ta vẫn gọi là khủng hoảng giá trị này.
Người phụ nữ ấy tên là Trần Hiền Muội, 58 tuổi, một bà lão nhặt rác. Bà chỉ cao 1m40 và nặng 40kg. Thế nhưng, khi tấm ảnh cha mẹ cô bé Tiểu Duyệt sụp lạy ân nhân được đăng tải, thì hết thảy độc giả đều phải nghẹn ngào, và như bình luận của một cư dân mạng, bà đã cao hơn rất nhiều kẻ khác.
Một cư dân mạng khác thốt lên: "Cái lạy ấy dường như cũng là cái sụp lạy thay mặt lương tri con người. Cảm ơn bà!"
![]() |
| Bố mẹ cô bé Tiểu Duyệt sụp lạy ân nhân |
Trước những câu hỏi dồn dập về gia cảnh của mình, bà Trần thành thật trả lời: gia đình bà cũng ở mức đủ sống, nhưng bà vẫn làm công việc thu gom phế phẩm cho các cửa hàng và nhặt nhạnh những phế thải khác trên đường để kiếm thêm đồng ra đồng vào, chứ không muốn con cháu phải bận tâm, cũng không muốn tiêu tiền của con cháu.
Tuy đôi lúc bị trêu ghẹo, coi thường, nhưng với bà, công việc này đã trở nên quen thuộc… Ngày ngày trước và sau khi đi làm, bà vẫn thường đưa đón cháu đi học.
![]() |
| Bà Trần Hiền Muội đau xót chuyện bé Tiểu Duyệt |
Khi có phóng viên hỏi rằng: "Có người cho bà vì muốn nổi tiếng, muốn được thưởng nên đã cứu bé gái 3 tuổi nằm trên đường… bà nghĩ sao?", bà Trần ngạc nhiên đáp: “Tôi nghĩ là con người với nhau, khi nhìn thấy đồng loại bị thương, tất nhiên sẽ cứu giúp, chứ tôi thực sự chưa từng nghĩ tới việc cứu người để được nổi tiếng. Tôi chỉ muốn là người bình thường, yên phận làm người sống qua ngày đã tốt lắm rồi."
![]() |
| "Tôi cần nổi tiếng để làm gì?!" |
Thực ra, tôi thấy việc này là hết sức bình thường, nhưng báo chí lại xôn xao phỏng vấn tôi về chuyện cứu bé Tiểu Duyệt. Tôi cũng từng đưa cháu tôi qua đường để tới trường, nhiều khi gặp cụ già qua đường bị ngã, tôi vẫn giúp đỡ như bình thường. Tôi nghĩ đó chỉ là bản năng cứu giúp đồng loại của mỗi người chúng ta."
Bà kể lại, hai ngày qua, chỉ vì việc của Tiểu Duyệt, mà các phóng viên của các báo trong và ngoài nước đua nhau gọi điện xin phỏng vấn bà, đến cả lúc ăn cơm cũng phải liên tục điện thoại.
Làm người tốt lại khó vậy sao?!
Kể lại câu chuyện thương tâm hôm trước, mắt bà Trần vẫn cứ rưng rưng: "Tôi còn nhớ hôm đó, tuy trời đã tối, nhưng cũng không đến mức không nhìn thấy Tiểu Duyệt đang nằm bên đường như những gì người qua đường nói, vì từ xa tôi đã thấy cô bé nằm bất động, không rõ sống hay chết, tôi vội tới gần thấy em khắp mình đầy máu, nước mắt đầm đìa, luôn miệng gọi mẹ, tôi liền bế cháu vào lề đường và tìm mẹ cháu. Lúc đó, tôi không nghĩ gì nhiều, chỉ muốn giúp đỡ cháu bé.
Rất may ít phút sau, một phụ nữ đã hoảng hốt chạy đến, bế bé Duyệt đến bệnh viện cấp cứu…
Nói thật, khi thấy gia đình bé Tiểu Duyệt khóc thương con gái mình, lòng tôi cũng đau như cắt, tôi ước mình có thể phát hiện ra Tiểu Duyệt sớm hơn thì cháu sẽ không nguy kịch như bây giờ, vì cháu còn quá nhỏ…"
![]() |
| Miễn cưỡng nhận món tiền thưởng |
Theo gia đình Tiểu Duyệt, hiện tình trạng sức khỏe cô bé đã tạm thời ổn định. Nhắc về chuyện đã qua, họ bày tỏ vô cùng cảm ơn cộng đồng đã quan tâm giúp đỡ, và hi vọng xã hội sẽ có nhiều người hảo tâm như bà Trần Hiền Muội. Một cách cay đắng, họ cũng bày tỏ mong ước trong cuộc sống sẽ ngày càng ít những người nhiều tiền mà không có đức. Bố của Tiểu Duyệt cho biết, nếu tài xế xe tải không nhìn thấy Tiểu Duyệt mà tông phải, may ra họ có thể tha thứ…
Cha mẹ cô bé bày tỏ, hiện nay, Tiểu Duyệt cần họ chăm sóc, nên dù rất đau khổ nhưng hai người sẽ cố gắng mạnh mẽ, dốc hết sức mình để con sớm ngày hồi phục.
![]() |
| Bà Trần Hiền Muội và cháu trai |
Đó cũng là câu hỏi chung mà nhiều người đã đặt ra mấy ngày qua, sau những hình ảnh đáng căm phẫn và lên án của không chỉ 2 người lái xe vô lương mà cả những người qua đường vô cảm đến tàn nhẫn trước một em gái bé bỏng đang nằm chờ chết, cách họ chưa đến 2 bước chân.
Một cư dân mạng cảm thán: "Chẳng lẽ đã đến lúc những điều tất nhiên và bình thường cũng trở nên phi thường và khó khăn với số đông như vậy rồi sao? Người ta càng ca ngợi bà lão, tôi lại càng thấy xót xa cho sự hiếm hoi của tình người trong xã hội bây giờ."
Đỗ Hường
(theo vtc)
Võ Thị Phương Thanh @ 10:06 19/10/2011
Số lượt xem: 1008
- Bố mẹ già đi hãy yêu thương nhiều hơn (28/09/11)
- Vì tôi là chính tôi … (28/09/11)
- Bàn tay của mẹ, bài học của con (20/09/11)
- BA NGƯỜI TRONG CUỘC ĐỜI BẠN (16/09/11)
- Có những điều đã gặp khó quên (16/09/11)
Hãy trao cho nhau muôn ngàn yêu dấu. Hãy trao cho nhau
hạnh phúc lẫn thương đau... 






BÀ BÁN RAU...
Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.
Ăn rau không chú ơi?
- Ăn hộ tôi mớ rau…!
Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. “Mình thương người thì ai thương mình” – cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.
- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.
- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!
Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.
Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:
- Rau này bà bán bao nhiêu?
- Hai nghìn một mớ – Bà cụ mừng rỡ.
Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.
- Sao chú mua nhiều thế?- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!
Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.
Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ…
- Nghĩ thế đủ rồi đấy!
Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.
Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.
Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.
Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.
Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:
- Bà bán rau chết rồi.
- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? – chị bán nước khẽ hỏi.
- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.
- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.
Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.
Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ…!
Lê Thắng (Quảng Xương, Thanh Hóa)
(Theo vnexpress)
CẦU XIN NHÂN LOẠI SAU NHỮNG LỜI NGỌT NGÀO CHO CUỘC SỐNG HÃY CÓ THÊM NHIỀU TÌNH THƯƠNG....