Chào mừng quý vị đến với BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG - Võ Thị Phương Thanh.
HÃY CHUNG TAY CHO MÔI TRƯỜNG!
Phía kia bình minh
ôi nhớ mình đã từng đọc một quyển sách...
Trong đó ghi rằng: "Chúng ta đang khước từ ban mai hay ban mai đang khước từ chúng ta?"
Tôi cũng nhớ có câu...
Trong đó ghi rằng: "Không phải bình minh đang đổi khác mà chính con người đang đổi thay"
Đó chỉ là kí ức mập mờ của tôi về một quyển sách...
Không phải bình mình đổi khác mà chính con người đang đổi thay?
Đúng, bình minh vẫn là bình minh, vẫn thời gian ấy, không gian ấy, cảnh vật ấy. Nhưng tại sao cảm giác không hoàn toàn như lúc trước? Cảm giác bình minh ban mai khi trước, nó cồn cào và háo hức, nó như một sự tận hưởng vô điều kiện, như hòa mình vào không gian ấy, như đưa tay mình ra và cảm nhận cả thành phố đang còn say giấc, dòng người vẫn còn ngủ yên... Thế sao bình minh ban mai lúc này, lại là một sự vô cảm, chán ngán, bình minh lúc này đang nhạt vị dần hay chính con người ta đang nhạt vị dần theo tháng ngày?
Vẫn nhớ, vẫn còn, vẫn lưu đọng, cảm giác mỗi bình minh thức dậy thật sớm để lên đường đi chơi, vẫn là cảm giác nao nao, vui vui, vẫn là cảm giác đó. Cảm giác nhìn cả thành phố có một gam màu kì lạ, một gam màu xanh nhạt nhòa, một gam màu thành phô không trang điểm, là chính nó, một màu không nắng, không sương... Cảm giác đó, vẫn còn? Vẫn?
Bình minh đang khác, hay ta đang khác?

Mỗi sáng thức giấc đúng khoảng khắc bình minh, chợt nhìn vội ra ô cửa sổ trắng xóa, ngồi lại một góc và nhìn. Tự lúc nào, ta đã không nhìn bình minh như thế này, tự lúc nào ta vội vã bước đi và quên lãng nó. Ngồi một góc, chợt nước mắt lăn dài, lại thút thít khóc, lại khóc cho kí ức ngày xưa, khóc cho cuộc đời quá phũ phàng đổi thay...
Đâu là bình minh khi xưa?
Đừng cố cuốn mất bình minh. Hãy cho thêm một lần nữa, nhìn thẳng vào bình minh ban mai khi ấy, nhìn thẳng vào lòng mình đã đổi thay hay chưa? Hay chỉ là một vỏ bọc ngụy biện cho sự quên lãng của thực tế. Chính mình cũng thế mà, cũng thay đổi, nên chợt nhận ra, mình cũng không có quyền oán than cho bình minh, không có quyền oán than xã hội.
Bình minh đang ở nơi đâu?
Về đây bên tôi, bình minh khi ấy, có quá xa vời hay không. Đối với một đứa trẻ việc dậy sớm được một lần rất quan trọng, chúng thấy mình lớn hơn chút nữa, thấy mình đang dần hòa vào thế giới này. Đối với một người trưởng thành, việc dậy sớm ngắm bình minh là quá xa xỉ. Thế nên bình minh chỉ lặng lẽ lủi thủi bước đi dọc lòng người, dọc lòng đời, dọc những con người vô tâm xua đuổi nó...
Phía kia là bình minh. Đang ôm ấp xoa dịu lòng người thổn thức, bình minh ôm trọn vào lòng những đắng cay của thực tế. Bình minh đang một mình để trái tim rỉ máu, từng giọt máu vô hình, không màu, chua chát rơi vào lòng người, lòng đời. Bình minh đang rỉ máu, đang âm thầm rỉ máu, ôm vết thương lòng từng ngày, từng ngày một. Vết thương xé rách tâm can bình minh, cảm giác bình minh đỏ máu giận dữ, lên tiếng...
"Bình minh tôi đây... Đang chết..."
Phía kia bình minh. Còn ai rượt đuổi bình minh như những ngày thơ ấu trẻ mặc váy, xúm xính rượt nhau mỗi khi bình minh chào ngày mới. Còn ai ngồi lại đây ngắm nhìn chút hương tàn bình minh. Nhưng còn đó hình ảnh nhỏ bé ngồi một góc khóc từng tiếng, còn đó từng giọt máu vẫn đang rên rỉ, kêu gầm.
Phía kia bình minh. Đưa tay lên và ôm lấy bình minh vào lòng. Dán băng cá nhân và xoa dịu vết thương ấy. Ta nên ôm lấy bình minh chứ không phải bình minh ôm lấy ta. Sự nâng niu của bình minh ban tặng cho ta đã quá đủ. Đã đến lúc ta ban tặng lại bình minh chút tâm hồn và thời gian của mình, chút tuổi thơ, chút ôm ấp...
Phía kia bình minh...
Hai đứa trẻ vẫn đùa nghịch với nhau như một chú mèo con vờn một chú cún con.
Hai cô cậu học sinh cấp ba, ôm cặp lủi thủi ăn vội bên lề đường.
Hai nàng sinh viên đỏng đảnh bước đi trên đôi giày cao gót.
Hai chàng công sở hối hả chạy xe vùn vụt.
Phía kia bình minh...
Chợt hai đứa trẻ ngừng đùa, ngồi lại bên nhau đưa mắt nhìn bình minh rồi cười phá lên.
Chợt hai cô cậu học sinh, ngước mắt nhìn lòng đường, nhìn khoảng trời, cười khúc khích.
Chợt hai nàng sinh viên ngồi lại một quán nước bên đường, cười nói nhìn bình minh đang lên.
Chợt hai chàng công sở trước chỗ gửi xe chưa mở cửa, dang tay hít chút bình minh không vội vã.
Phía kia bình minh...
Hỡi dòng người, dừng lại chút ít, ôm bình minh vào lòng...
Phía kia binh minh.
16/4/2013
Trang
Hoatoctien Oliver @ 19:19 16/04/2013
Số lượt xem: 1502
- Em đang đi về phía bình minh (16/04/13)
- Tấu khúc thời gian (15/04/13)
- Tản mạn cà phê đen (11/04/13)
- Tháng Tư - Mùa hoa loa kèn về! (11/04/13)
- Những thứ cần phải quên (26/02/13)
Hãy trao cho nhau muôn ngàn yêu dấu. Hãy trao cho nhau
hạnh phúc lẫn thương đau...
Có mấy ngày nghỉ, mời Phương Thanh cùng OGL đi ăn giổ nào!
Em chúc chị cùng gia đình những ngày nghỉ lễ thật hạnh phúc!
LÂU NGÀY EM MỚI GẶP LẠI THẦY TRẦN XUÂN HỒNG! THẦY KHỎE VÀ LUÔN VUI PHẢO KHÔNG Ạ?
CẢM ƠN CÔ KIM OANH THƯỜNG XUYÊN ĐẾN VỚI "BVMT"!
CHÚC THẦY CÔ CUỐI TUẦN TRÀN NGẬP NIỀM VUI!