Chào mừng quý vị đến với BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG - Võ Thị Phương Thanh.
HÃY CHUNG TAY CHO MÔI TRƯỜNG!
Hai người phụ nữ và một người đàn ông
Nhìn hai người phụ nữ, một già một trẻ, cứ đứng sầm xì nói chuyện trong bếp, cùng làm bữa ăn, cùng lui cui bên máy giặt, người đàn ông cảm thấy hạnh phúc lắm.
Bởi một già là mẹ ruột, một trẻ là vợ mới cưới của người đàn ông.
Người đàn ông sung sướng khoe với bạn. Mẹ già không có lời tiếng gì với vợ mới. Vợ mới cũng chẳng chọc mạch gì mẹ già. Ðời thế còn muốn gì!
Vâng, đời thế còn muốn gì. Nhưng họ sầm xì gì với nhau thế?
“Có biết đâu,” người đàn ông hồn nhiên trả lời.
Mà đúng thực là người đàn ông đâu biết chuyện gì đang xảy ra giữa hai người phụ nữ đang sống cùng chung dưới một mái nhà.
Chuyện đó là:
Mẹ già bảo vợ mới: “Dọn cơm ăn.”
Vợ mới mang chén đũa, như mọi khi vẫn ăn cùng chồng.
Mẹ già cất chén, lôi ra cái đĩa, “Có bao giờ nó ăn chén. Nó chỉ ăn bằng đĩa.”
Biết chồng thích ớt. Vợ xắt chén ớt cho chồng ăn cơm. Mẹ già lẳng lặng lấy trái ớt nguyên, “Nó có bao giờ ăn ớt xắt.”
Lần vợ mới mang ớt nguyên đặt vào đĩa chồng cho vui lòng mẹ già. Mẹ già thủng thỉnh đi tìm cái kéo, cắt trái ớt nhỏ ra cho kỳ hết.
Vợ mới hỏi mẹ già, làm gì cho chồng ăn. Mẹ già dễ dãi, gì cũng được. Nghe chồng bảo thích ăn đậu que xào thịt, vợ chuẩn bị sẵn mọi thứ từ tối để sáng sớm còn kịp nấu bới cho chồng đi làm. Sáng ra mẹ chồng lặng lẽ, “Nó sẽ chẳng thích đậu que, để nấu canh chua nó ăn.”
Trời trưa nóng nực, chồng đòi uống nước chanh. Vợ pha nước chanh, cho thêm tí muối, như xưa nay vẫn làm. Chồng uống khen ngon. Mẹ già chẳng nói chẳng rằng, lấy muỗng nếm thử. Thế này làm sao uống. Và đường, và nước, mẹ già thêm vào, uống đi con.
Giặt đồ cho chồng. Vợ mới treo lên. Một chiếc quần nhăn, vợ mang lên ủi, đúng như nếp cũ. Mẹ già xuống đếm, “Một, hai, ba, bốn, năm. Sao thiếu của nó một cái quần?”
Vợ lon ton mang đến, con mang đi ủi.
Mẹ gỡ chiếc quần đã ủi thảy lên bàn, nhà này không ủi đồ như thế!
Cắt xoài ra đĩa cho chồng, vợ lấy miếng ni lông bọc lại trước khi đặt vào tủ lạnh, như thói thường người ta vẫn làm.
Mẹ già nhỏ nhẹ, “Bịt lại thế chỉ có liệng thùng rác. Chỉ việc cắm nĩa vào, nó ra vô bóc ăn, chứ đời nào chịu giở miếng ni-lông ra.”
Thấy nhãn mẹ chồng mua về, vợ rửa rồi đặt lên đĩa mời chồng, mời mẹ.
Mẹ già thì thầm, “Không lột vỏ, gỡ hột làm sao nó ăn?”
Vợ trẻ mở vòi nước rửa chén, mẹ già mát mẻ, “Con xài sang gớm. Nước mắc con ạ. Lấy thau mà hứng.” À, ra mẹ già rửa chén như kiểu hủ tiếu gõ.
Thấy mẹ già úp chén ngược. Vợ mới muốn mẹ vui, bắt chước làm theo. Mẹ già hậm hực, quay thuận cái chén.
Không ai muốn người đàn ông duy nhất trong nhà nghĩ mình là người kiếm chuyện.
Mẹ già không dám nói, “Mẹ không muốn ai tranh quyền chăm sóc đứa con trai của mẹ từ mấy chục năm nay.”
Vợ mới không dám than, “Ngột ngạt quá anh ơi.”
Chỉ có người đàn ông.
Sung sướng. Hạnh phúc.
ST.
Lương Minh Trường @ 06:41 01/09/2011
Số lượt xem: 864

- Hạt giống tâm hồn: Thiên thần tuyết (28/08/11)
- BÀI GIÁO ÁN CỦA TÌNH THƯƠNG (28/08/11)
- Câu chuyện cây bút chì (25/08/11)
- Hạt giống tâm hồn: Những lá thư (25/08/11)
- Trân trọng những gì bạn đang có: Hãy yêu thương nhau nhiều hơn (17/08/11)
Hãy trao cho nhau muôn ngàn yêu dấu. Hãy trao cho nhau
hạnh phúc lẫn thương đau... 